Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông

Sài Gòn xưa thật đẹp, thanh tao và thanh bình với mọi con fan hiền lành, chiêu tập đạo. Nếu không có những bức ảnh tư liệu mà mỗi ngày càng được bạn ta chia sẻ càng nhiều, không có hàng nghìn những phiên bản thu âm trước 1975 về cái nhạc trữ tình sài thành đã một thời lên tới mức đỉnh cao của văn hóa/ nghệ thuật, rồi các kiệt tác văn chương… các người về sau ắt hẳn chẳng bao giờ tin vào điều ấy – Hòn ngọc Viễn Đông – bởi vì sách giáo khoa không nói như vậy.

Bạn đang xem: Sài gòn hòn ngọc viễn đông


*

Tôi cho với mảnh đất nền này cùng với tâm cụ của một người hiền từ và tôi cũng hối hả nhận ra mình không đủ tử tế cùng hiền như sử dụng Gòn. Tôi tri ân sài gòn như đất bà bầu thứ nhị đã mang lại tôi biết bao điều xuất sắc đẹp, đang dung dưỡng với trao cho tôi đều điều thật tử tế. Tôi đến và làm việc lại sài Gòn không chỉ là vì mưu sinh, một cầu mơ ngông cuồng nữa mà vì tôi yêu, tôi thấy mình thuộc về mảnh đất nền này. (Cũng rất có thể vì ngay từ bé bỏng tôi đã thuộc và hoàn toàn có thể say sưa đàn hát cả trăm bài bolero, tiền chiến…, ắt sẽ là duyên. Với cả phần lớn mơ mộng vẩn vơ của tôi về một Chiều mưa biên thuỳ anh đi về đâu, Em tôi đi con đường lên Catinat… ảnh hưởng từ bố ).

Tôi cũng biết không ít người dân xứ tôi đã làm cho thành phố sài gòn dữ và biến dạng đi từng ngày. Tôi chỉ tất cả tâm nguyện một ngày còn sống lại khu vực này là 1 ngày gieo xuống gần như hạt mầm lành, gieo xuống sự tử tế và gìn giữ phần đa hạt mầm thong dong còn sót lại… Tôi chỉ là 1 tay Bắc Kỳ lạc thời, mơ tưởng và đào bới cái đẹp cùng sự tử tế. Tôi tin vào phần nhiều giá trị bền vững theo thời hạn và trên tuyến đường ngược chiều ấy tôi tìm thấy giỏi nói đúng ra là phân biệt những bạn cũng ủ ấp một điều tốt đẹp nào này cũng đang nỗ lực đi ngược hướng đồng loại. Tôi lưu giữ hoài một lời nói của người một nửa bạn đời của mình: Đêm hỗn với thắp hỏa châu đi tìm kiếm bộ lạc… có lần một tín đồ bạn thành phố sài thành mà tôi hết sức quý quí nói “anh thật sự là một người sài Gòn”, cùng với tôi, sẽ là lời khen bộ quà tặng kèm theo mà tôi trân trọng vô ngần và nói theo cách khác là hãnh diện tốt nhất (Có lẽ là ko xấu hổ với gần như tiền bối cho đây từ trong năm 54 và hết sức được người thành phố sài thành yêu mến).

Nói về sài gòn thì một chữ yêu ko đủ, tất cả điều gì đấy ngọt ngào và mặn đắng không dừng lại ở đó trong tim tôi, từng ngày đi qua những tuyến đường lộng gió, hầu như “con con đường tình ta đi nắng nóng vàng sáng chóe đẽ…” cho dù nó không còn tinh khôi như đã từng có lần nhưng chỉ cần tôi tin vào sự tinh khôi ấy, bằng trái tim nhỏ dại bé thật hiền, bằng cách góp mỗi bước chân nhẹ nhàng, góp giờ nói nhỏ nhẹ không tục tĩu chửi bới nói điêu ồn ào tạo ô trọc, keo kiết hóa lối sống, tôi tin hơi thở của tp sài thành vẫn sống mãnh liệt.

Sài Gòn hiền là thế nhưng nơi này đã mất là khu vực bao dung, để người nào cũng có quyền đến, kiếm ăn, mút sữa mút nhưng vẫn ngoạc mồm chê bai “đồ ăn uống dở, không có mùa đông, không có Tết” và mang theo những hạt mầm diệt hoại. Thành phố sài gòn đã hà khắc hơn, vẫn biết thải giảm người.

Xem thêm:

Những người yêu Sài Gòn sẽ tìm thấy nhau, dần dần dần, từng đội nhỏ. Chúng ta cùng chọn 1 cách sinh sống thật lành, nghe những bản tình ca cũ, kính yêu những nét đẹp còn sót lại và cho dù họ tới từ đâu, tôi tin tp sài gòn cũng ôm họ vào lòng, như đã từng.

Có fan nói tôi yêu thành phố sài gòn như thế tức là tôi “có vụ việc với thiết yếu trị”. Cùng với tôi, đó thuần túy là sự việc Thẩm Mỹ, chuyên sâu hơn là mẫu Đạo. Chính trị là trò chơi trường phái của người lớn – máy trò chơi mà tôi vô cùng ghét. Tôi lựa chọn là đứa con nít trong cái trái đất nho bé dại cùng vài sản phẩm chơi dễ dàng thương. Nhân loại nho bé dại mà tôi chỉ còn nghe thấy đa số lời Ái Ngữ.

Một mùa lễ giáng sinh nữa đã đến, xứ đạo dùng Gòn bước đầu rộn tung trang hoàng. Tôi đưa nhà về gần nhà thờ Tân Định, chiều chiều được nghe giờ chuông vọng đến, đi ra đường thấy ngay những siêu thị bán đồ vật trang trí Giáng Sinh. Trong căn phòng bé dại của mình, tôi và bà xã nghe hầu như ca khúc thiệt xúc rượu cồn của băng nhạc tô Ca 3. Tôi mở những đĩa nhạc Giáng sinh kinh điển của nhân loại và thật tự hào vì vn đã từng khiến cho một băng nhạc Giáng Sinh hoàn hảo đến thế. Dẫu sơn Ca 3 thấp thoáng toàn phân tách ly, tóc tang của thời ly loạn tuy vậy hơn hết sẽ là khát vọng hòa bình, tình cảm và mong cho đầy đủ người việt nam đều yêu mến nhau. Nếu nói về dòng nhạc bội nghịch chiến trên Việt Nam, chắc hẳn rằng tôi thích Sơn Ca 3 hơn tuyển tập ca khúc Da tiến thưởng của ông Trịnh.

Những tín đồ tình học trò thời ấy đã quăng quật lại sau lưng bao mùa noel và từng nào giọt lệ của người yêu? đông đảo lời khấn nguyện về mùa Giáng Sinh cuộc chiến tranh ấy vẫn tồn tại được vang lên khắp hang thuộc ngõ hẻm không những Sài Gòn. Giả dụ chỉ được phép lựa lựa chọn 1 đia nhạc bội nghịch chiến trong gầm tủ đĩa của mình, tôi chỉ chọn Sơn Ca 3, chưa phải Bob Dylan, Joan Baez, John Lennon hay bất kể vĩ nhân nào.

Ngày tháng trôi trải qua mauMùa sao sáng năm nàoGiờ cũng Noel một mình em thẫn thờQuỳ bên hang đá nguyện cầuMột bạn chân mây gióĐược sống ngay gần nhau….

Từ mọi muôn phương lòng thành đã hướng vềMừng Chúa ngôi hai noel trên trời caoNguyện ước yên bình nhân thếGiữ vững tin tưởng trọn đờiBài thánh ca ngọt đầu môi

Quê mùi hương chinh chiến sẽ lâu rồiNgười xung quanh biên cương cứng vẫn mải mê điMấy mùa noel niềm nhớ bâng khuâng tìm vềHòa theo khúc nhạc mừng Chúa xuất hiện đời……

Lạy Chúa mùa giáng sinh xưangày đầu vướng yêu thương đươngNgười ấy hẹn với bé rằngTan mùa chiến chinhNgày đó anh về kết đôi

Nhưng từng đêm mẫu lá lìa ngànĐêm từng đêm giấc mơ tởm hoàngNhân một số loại còn ngủ saybên đầy đủ kiếp người quê hương đọa đàyÔi đêm thánh vô cùnglời yêu thương rền khắp muôn trùngNgười mau về đi ! đừng gieo biệt ly!từng hồi chuông nửa đêm sầu bi

Chiến cuộc mấy mươi nămmệnh trời bắt gian truânLạy Chúa chinh chiến lâu rồicho mùa ngày lễ noel này đến thanh bình Chúa ơi!