NGƯỜI TÌNH CỦA CHỒNG TÔI

Những người thiếu nữ ấy đã từng đứng ngoại trừ gần như tất cả các quyết định quan trọng của gia đình. Tên của mình thi thoảng xuất hiện đâu đó tựa như những người bên rìa trong cuộc tranh đấu khu đất đai của loại họ Lê Đình thôn Hoành, lẫn vào rạng sáng ngày cơ mà công an tp hà nội nổ súng tiến công vào thiết yếu ngôi nhà đất của họ. Hai năm – 730 ngày vẫn qua sau sự kiện ấy, cha người thiếu nữ – có ông chồng bị thịt hoặc bị án tử treo lơ lửng trên đầu, có nam nhi chung thân tù hãm tội – bằng cách này hay biện pháp khác, vẫn đề nghị sống tiếp.

Bạn đang xem: Người tình của chồng tôi

Người viết đã gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của họ. Số đông dòng sau đây được khắc ghi theo lời nhắc của từng người.

***

*
*
*
*
*

Miếng keo dán mấy đứa cháu dán bịt lại lỗ đạn trên cửa được vài ba tuần lại rớt xuống. Đôi lần như vậy, bọn nhỏ quăng quật cuộc. Giờ cửa nhà vẫn loang lổ dấu đạn, vệt nứt trên kính cứ lan rộng ra dần, chẳng biết bao giờ sẽ vỡ hẳn ra.

Hồi trước, công an bảo sẽ đại diện kính trên cửa tuy vậy tôi không chịu. Bọn họ đã bắn ra rứa nào, thì cứ nhằm nguyên như vậy. Hầu hết lỗ thủng to, bé dại vẫn nằm yên ổn trên tường, bên dưới gian bếp, thành lan can, khắp tòa nhà trong 2 năm qua. Nhọ black của sương lựu đạn cay cũng vậy, bám chắc từng vệt bên trên sàn, tất cả cố chà thiệt kĩ cũng không trôi. Tôi đang sống cùng với chúng, trong căn nhà này, đến lúc chết.

Xem thêm:

Ngày giỗ lần hai của ông Kình, tôi sẽ không làm cỗ to lớn như lệ làng. Làm cho to làm gì, thằng Công, Chức, Uy, Doanh sinh sống trong kia có nạp năng lượng được đâu. Phần tôi còn mấy sào ruộng đầy đủ sống qua ngày đến lúc chết. Mà lại phần Công, Chức, tôi chần chờ nghĩ cầm nào. Lần cuối tôi nhìn thấy mặt con là tháng Bảy năm ngoái, rồi vì dịch bệnh lây lan họ không cho vào thăm nữa. Ống chân của bọn chúng nó hồi đó bị xích lại, nhỏ xíu đét, trơ xương. Thằng Chức bị một viên đạn găm vào đầu, đầu nó bị lõm một lỗ, như lốt thủng bên trên tường nhà cha nó vậy. Có tín đồ bị giam bình thường trại cùng với nó được tha về kể, thỉnh thoảng Chức lên cơn điên. Nó bị đau đầu, kêu gào, la ó mãi bạn ta bắt đầu đưa dung dịch cho. Họ đã tử hình nó và thằng Công. Giả dụ mình xin công ty nước khoan hồng, khác nào mình dấn tội, rằng bọn chúng nó vẫn giết người. Mình chỉ nên viết đơn đề nghị thôi đúng không? không xin xỏ, chỉ đề nghị. Tôi già rồi, phân vân nghĩ gắng nào mới phải.

Mỗi lần leo bậc thang lên tầng dâng hương cho chồng, chân lại nhói đau. Mẫu chân của tôi không thể đi đứng trực tiếp thớm được nữa. Tai lúc nào thì cũng ù ù vì chưng tiếng đạn nổ ngày hôm đó cùng cả bởi công an tát vào đầu mấy loại liền thời gian trên đồn. Năm ngoái, tôi đi khu vực miền nam chữa bệnh, công an cho hỏi có phải đi miền nam bộ nhận chi phí khủng bố không. Có giải thích nhưng chắc gì họ tin. Tôi biết, làng mạc xóm fan ta vẫn thương mái ấm gia đình mình nhưng chắc là bị tổ chức chính quyền dọa, sau ngày tòa xử, nhiều người không hề hỏi thăm bản thân như trước. Cơ mà kệ họ thôi. Loại giấy báo tử của ông Kình, tôi cũng kệ luôn rồi, ko thiết lên xóm đòi nữa.

Này, bao gồm khách tới à? Chén tách lâu ngày không ai sờ tới yêu cầu lạnh tanh. Uống tạm bợ nước đun nhé. Từ sau buổi sớm hôm ấy, bên tôi đã mất dùng trà. Còn ai sống nữa đâu mà tải về. Chỉ trên ông Kình mãi tin vào Đảng, tin ông Nguyễn Phú Trọng. Đến cuối đời, ông ấy vẫn kiên quyết với tôi: Đảng không lúc nào làm bài toán xấu. Thời gian sống ông như vậy, nên mấy tấm bằng khen của Đảng, đơn vị nước trao cho đảng viên Lê Đình Kình, tôi vẫn giữ gìn, treo cả làm việc phòng khách. Đối diện với chúng là ô cửa kính đầy dấu đạn cơ mà công an phun vào.