ĐỌC TRUYỆN THỦY TINH TRONG SUỐT

Hết chương 6 Minc Hiểu Khê Thủy tinh trong veo.

Bạn đang xem: Đọc truyện thủy tinh trong suốt

CHƯƠNG 7 Mưa vẫn rơi. Giọt mưa nhìn trong suốt, nghiêng nghiêng, nghe đâu không có chút phiền đức não như thế nào. Tiết học tập của buổi chiều ngừng. Tiểu Tuyền quan sát vào khu vực trống bên cạnh mình, ngẩn từ đầu đến chân, ko rõ Hiểu Khê đi đâu. Bỗng cửa nhà lớp học tập bị bán ra một giờ “ầm”, Đông Hạo Tuyết bước vào, tay nạm cây mặc dù red color cam, váy tương đối ướt. Cô nhỏ nhắn mừng thầm reo lên: “Tốt rồi, giỏi rồi, chúng ta có thể xuất xứ rồi! Ăn một chút ít đồ vật, chúng ta cũng có thể đi tới phòng nhạc để gặp gỡ anh Triệt rồi”. Tiểu Tuyền nhìn Hạo Tuyết một cái, ko nói gì. Nhỏng vạc hiện ra điều gì không ổn định, Hạo Tuyết quan sát ngó mọi chỗ, ngạc nhiên hỏi: “Ơ! Chị Hiểu Khê đâu? Không yêu cầu họ đã hứa hẹn thuộc gặp nhau tại đây, cùng đi xem biểu diễn sao?”. Tiểu Tuyền thsinh hoạt dài: “Hiểu Khê đi rồi. Cô ấy chả nhớ bây giờ là ngày gì nữa, đi đâu cũng ko nói gì lại”. “Đi rồi?”, Đông Hạo Tuyết bội nghịch ứng ko kịp, nạm tóc la lối, “Chị nói là chị Hiểu Khê đi rồi là ý nghĩa gì? Chị ấy đi đâu? Hay chị ấy ý muốn từ mình mang đến chương trình biểu diễn trước rồi?”. “Không biết rõ”, Tiểu Tuyền lại thở 1 tương đối, hồi lâu, cô nói nlỗi an ủi chính bản thân và Hạo Tuyết: “May là Hiểu Khê sở hữu theo cả bộ lễ phục. Hy vọng cô ấy không quên mất chương trình biểu diễn về tối nay”. Hạo Tuyết quá bất ngờ tới gắn bắp: “Cái gì? Quên mất… buổi biểu diễn tối ni là sao?!” Minh Hiểu Khê nỗ lực vệ sinh nước mưa xung quanh, lấy chìa khoá của phòng trọ từ vào túi ra. Lâu rồi cô ko về đây, chìa khoá cũng trở nên lạ lẫm. Chìa khoá đút ít vào ổ khoá, thanh nhàn hoạt động. Cô gặm chặt môi, khá thlàm việc như ngưng lại, nhịp tyên ổn lần chần đập quá lờ lững giỏi quá nhanh khô, khiến cho cô chóng khía cạnh. Cửa đơn vị trọ từ tốn mở. Không bao gồm tí ánh đèn, không có một chút hơi thsinh hoạt. Lạnh cho nỗi giống hệt như ngạt thnghỉ ngơi. Minc Hiểu Khê nhắm mắt lại. Cô sử dụng tay ấn vào mũi, nước đôi mắt cay cay làm cho body run rẩy. Đôi chân cô bước đầu không hề hơi mức độ, lập tức tựa thân vào cửa ngõ, thanh nhàn tụt xuống. Tại trên đây không có fan. Mục Lưu Băng không có tại đây. Tại trên đây chỉ có màu sắc đen cùng hồi ức. Nước đôi mắt cô liên tục trào ra. Cô bất lực ôm đầu, ban đầu khóc quan yếu kìm chế nổi. Cô chưa phải là Minc Hiểu Khê thao tác làm việc gì cũng chiến thắng sao? Cô không hẳn là tè quỷ Minh Hiểu Khê gan độc nhất vô nhị dương gian sao? Gió với mưa ào ạt thổi vào phòng tiếp khách của phòng trọ. Tấm mành màu xanh đậm phân phất một góc, ánh sáng le lói. Một bàn trắng tay muốt kéo mành cửa, ngnạp năng lượng cản tia nắng kia. Nghe thấy giờ đồng hồ đụng bé dại, Minch Hiểu Khê giật mình. Cô ngước đầu lên chú ý chăm chú vào ngóc ngách nhà cửa. Từ trong góc tăm tối đó, một bóng người tuấn tú xuất hiện. Mắt cô dần quen với trơn về tối bắt buộc càng thấy rõ nhẵn bạn đó. Lúc bấy giờ phương diện cô rất nhếch nhác vày nước mắt. Cô phẫn nộ lao về phía bạn đó, rung lắc mạnh khỏe và la lớn: “Sao anh lại nghỉ ngơi đây? Anh tại đây sao ko lên tiếng? Anh tất cả biết những tín đồ số đông nhận định rằng anh biến mất rồi không? Mọi tín đồ đều vẫn phân phát cuồng lên kiếm tìm anh đó! Thế nhưng mà anh lại trốn ở đây!” “Anh bị tiêu diệt rồi”, Lưu Băng lãnh đạm cùng châm biếm nói, “Chỉ hận anh không có vận mệnh tốt như vậy, số trời vẫn định bắt buộc Chịu đựng khổ cả đời bên trên thế gian này”. “Mục Lưu Băng!”, Minh Hiểu Khê hết sức gớm hãi, thay đem 2 tay cứng lag trên ngực anh.

Xem thêm:

Mưa, lại thổi vào chống. Lưu Băng đùng một cái bắt đầu ho, ho một trận rồi lại một trận, y như ý muốn ói ra vậy. Minch Hiểu Khê buông Lưu Băng ra, đứng lên bật đèn sáng ở trong nhà khách hàng. Cô nhìn thấy rõ Mục Lưu Băng, nhưng tầm dáng của anh ấy khiến cô ngạc nhiên. Khuôn khía cạnh của Mục Lưu Băng White bệch nhỏng giấy. Trái lại, hai con mắt sáng sủa mang lại lạ mắt, sáng sủa mang lại nỗi giống như một ngọn gàng lửa sau cuối đang cháy trong sinch mệnh của anh ấy ta. Đôi môi của anh ý ta cũng đẹp nhất kì lạ, y hệt như tất cả màu sắc vào sinch mạng đều tập trung tại chỗ này. Nhưng dáng tín đồ của anh ý ta trái lại khôn cùng gầy yếu đuối, nhỏ xíu yếu hèn mang lại nỗi khiến người ta đề xuất đau lòng. Lưu Băng nén ho, né ánh mắt ra phía không giống, khoé môi cong cong như có vẻ như chế nhạo. Minch Hiểu Khê trừng ánh mắt anh ta, chân mày chau lại: “Anh sẽ bệnh rồi nên không?”. Mục Lưu Băng kệ xác ko đáp. Cô gửi tay lên định sờ trán anh, hỏi: “Anh có nóng ko đấy?”. Lưu Băng né phương diện qua 1 bên, tách bàn tay của cô. Hiểu Khê tức bực cắn môi, rồi kiên nhẫn tới đỡ vai của Lưu Băng, giục giã: “Đi, em đưa anh mang lại căn bệnh viện”. Lưu Băng lắc đầu, nói cùng với cô, góc nhìn lạnh lẽo nhỏng băng tuyết: “Việc của anh ấy, ko đề xuất em lo”. Hiểu Khê sững sờ ngơ ngẩn đắn đo nên làm những gì, cần nói gì. Ở trước mặt anh, bỗng nhiên cô bao gồm xúc cảm bất luận bản thân nói gì, làm gì phần lớn không nên cả. Đột nhiên cô thấy mình hết sức bi thiết cười. Mưa bé dại thổi vào, tạt vào phương diện cô, giá buốt mang đến xương tuỷ. Cnạp năng lượng phòng này từng là đơn vị trọ của cô ý cùng Lưu Băng. Cô và anh đã có lần tại chỗ này mừng rơn, vui chơi, rơi nước đôi mắt, hôn nhau. Tại đây, cô tồn tại cũng luôn luôn nhớ được hồi ức đẹp nhất này. Nhưng, bây chừ trong mắt anh ấy, cô chỉ nên thù hận. Hiểu Khê cố gắng chặt tay đến cả móng tay đưa vào giết. Chính cô sẽ vứt bỏ toàn bộ, nhưng lại sao nỗi đau này vẫn cực nhọc chấp nhận cố kỉnh nhỉ? Hiểu Khê quan sát nắm tay bản thân một thời điểm rồi ngửa đâu lên, gượng gạo cười cùng với Lưu Băng: “Em đó là Minh Hiểu Khê phù hợp lo chuyện bao đồng điệu vào thiên hạ”. Trước phòng âm thanh Hoàng Gia. Hạo Tuyết lo âu tiếp cận đi lui không ngừng: “Trời ơi, chị Hiểu Khê sau cùng làm gì cố ko biết? Đã nói yêu cầu mang đến mau chóng nhưng, sao hiện thời còn không đến?”. Tiểu Tuyền đứng dựa lưng vào cột đá Khủng màu sắc black, im thin thít. Ttách vẫn loáng thoáng mưa. Hạo Tuyết trở lại, la lên: “Chị Tiểu Tuyền, sao chị ko nói gì? Chị bao gồm run sợ không?”. Tiểu Tuyền liếc chú ý Hạo Tuyết hững hờ đáp: “Tất nhiên là chị lúng túng nhưng…”. Hạo Tuyết nghe mãi vẫn không hiểu, tức thì hỏi lại: “Sao cơ, chị nói gì? Không biết chị Hiểu Khê gồm cho kịp không nhỉ?”. Tiểu Tuyền vẫn lặng ngắt không đáp. Hạo Tuyết lo lắng lại hỏi tiếp: “Theo chị, chị Hiểu Khê chạy đi đâu mà cấp thế?” Tiểu Tuyền nheo nheo đôi mắt, nói hoàn thành khoát: “Chỉ gồm một bạn rất có thể làm cho Hiểu Khê đề xuất chạy đi mà lại ko kịp suy nghĩ gì”. Hạo Tuyết tởm ngạc: “Chị nói là… Mục Lưu Băng sao?”. Tiểu Tuyền cười cợt đau đớn, ko đáp: “Mục Lưu Băng à? Vậgiống ý bây giờ? Vậy anh Triệt làm cho gắng nào?”, Đông Hạo Tuyết luýnh quýnh chạy đi vào mưa. Cô bé ngoái đầu lại, nói với Tiểu Tuyền: “Chị vào coi màn biểu diễn đi, em hy vọng đi kiếm chị Hiểu Khê!”. Tiểu Tuyền kéo Hạo Tuyết lại: “Thôi, cđọng đứng ở chỗ này, em đi đâu tìm?”. Hạo Tuyết ấp úng: “Em…”.